Vị mặn trong ly cà phê biển

Mỗi năm tôi đến Nha Trang đôi lần, có thể chỉ một hai ngày cuối tuần, lang thang ra đấy để sáng sáng ăn tô bún cá, rồi tạt qua góc phố quen, nhấm nháp ly cà phê đen ít đá, ít đường, rồi lơ đãng ngắm nhìn những giọt nắng lung linh, xiên qua tán lá, rơi xuống mặt đường như đang nhảy một điệu tango hè phố. Và ly cà phê ở phố biển dường như cũng nồng nàn cảm xúc hơn...

Một cốc nhỏ, đặc sánh... và tôi nghe cả mùi biển mặn toát lên qua ly cà phê, trong cái nắng nồng nàn chớm hạ... Đó là một buổi sáng đẹp trời ở phố biển Nha Trang.

Ly cà phê ở Nha Trang đối với tôi vừa quen vừa lạ! Quen là vì cũng giống như ở Đà Nẵng hay Hà Nội, người ta uống cà phê trong cốc nhỏ, có ít đá hoặc không. Còn lạ, bởi vì cà phê Nha Trang mang vị mằn mặn của biển, vị ấm nồng của nắng và một chút thô ráp của gió cát miền Trung.

Mỗi năm tôi đến Nha Trang đôi lần, có thể chỉ một hai ngày cuối tuần, lang thang ra đấy để sáng sáng ăn tô bún cá, rồi tạt qua góc phố quen, nhấm nháp ly cà phê đen ít đá, ít đường, rồi lơ đãng ngắm nhìn những giọt nắng lung linh, xiên qua tán lá, rơi xuống mặt đường như đang nhảy một điệu tango hè phố. Và ly cà phê ở phố biển dường như cũng nồng nàn cảm xúc hơn...

Người Nha Trang uống cà phê cũng xuề xòa như người Sài Gòn. Thật ra, người ta sẽ phóng khoáng hơn khi ngồi trước ly cà phê, khi chung quanh thơm lừng mùi đen đắng và râm ran những câu chuyện ồn ào. Trong cái không gian đầy sự hứng khởi đấy, người ta có thể dễ dàng bắt đầu một câu chuyện một cách tự nhiên nhất, tự nhiên như đã tâm giao với nhau từ thuở nào rồi... Tôi cũng thường lấy việc đấy làm vui, nếu chẳng may rơi vào hoàn cảnh chỉ có một mình, ở một nơi hoàn toàn xa lạ, hoặc lâu lâu mới đến. Với ly cà phê, hãy cứ việc hòa vào đám đông một cách hứng thú, rồi thì hương cà phê sẽ dẫn dắt bạn vào những câu chuyện dài bất tận.

Đến Nha Trang, nếu bạn chui vào một góc cà phê vỉa hè, có nghĩa là bạn đang tìm được được một cái thú riêng ở một thành phố biển chan hoà nắng ấm. Cũng giống Sài Gòn, cà phê vỉa hè ở Nha Trang lúc nào cũng đông vui với đủ mọi thành phần, tuổi tác. Ngồi ở quán nào bạn cũng thấy có dân lao động, các bác tài xe ôm, taxi, sinh viên, dân văn phòng và cả những vị khách lãng du luôn thích tìm cho mình một góc nhỏ hồn nhiên. Với một lực lượng đông đảo và phong phú như thế, quanh chiếc bàn con luôn rôm rả những câu chuyện nóng hổi nhiều chủ đề, có khi là chuyện thời sự thế giới, chuyện bóng đá, thời tiết... Thậm chí, đôi khi bạn còn được nghe kể về những câu chuyện kỳ lạ ở các vùng đất xa xôi do một du khách nào đó miêu tả lại trong lúc hứng khởi. Chia sẻ đôi khi là một niềm vui, cho dù chỉ là những mẩu chuyện không đầu không cuối bên ly cà phê sóng sánh. Vì vậy, nếu có một lần nào đó bạn lỡ vô tình (hay hữu ý) ghé vào một quán cà phê vỉa hè ở phố biển, đừng ngại ngùng và hãy tự tìm lấy một mẩu chuyện của riêng mình, để lắng nghe, để chia sẽ và để thấy rằng, cuộc sống tươi mới vẫn đang chảy ngang qua...

Nha Trang, cũng giống như bất cứ nơi nào tôi đã từng đến trên lãnh thổ Việt Nam, thành phố này cũng có những góc quán cà phê quen thuộc, để gợi nhớ, để bất cứ khi nào quay trở lại, tôi cũng sẽ dành chút ít thời gian lần tìm đến một ly cà phê sóng sánh màu nâu sạm của nắng gió và nồng nàn vị mằn mặn của biển khơi... 

Theo Vinacafe