Em là Arabusta

Arabica – có vị hơi chua thanh và hơi thơm nhẹ nhàng, duyên dáng và tinh tế như một cô nàng lúc mới yêu. Robusta – có vị đắng đậm đà và rất nồng nàn. Mạnh mẽ và “chất lừ” như một chàng trai trưởng thành.

“Với em cà phê như một người tình. Một người tình lâu năm với những cảm xúc lắng sâu mang trong mình những nhiệm màu tương lai. Nhâm nhi một tách cà phê nóng hổi thơm phức giữa mùa đông Hà Nội là một trong những trải nghiệm thú vị nhất cuộc đời anh nhỉ? Khẽ chạm nhẹ những ngón tay đan vào cái ấm áp thân tình, như đang nhấm nháp “từng giọt thời gian” ngừng đọng, để những câu nói bông đùa nghệ sĩ một ngày nào đó cũng có thể trở thành thi ca”

Arabica – có vị hơi chua thanh và hơi thơm nhẹ nhàng, duyên dáng và tinh tế như một cô nàng lúc mới yêu. Robusta – có vị đắng đậm đà và rất nồng nàn. Mạnh mẽ và “chất lừ” như một chàng trai trưởng thành.

Sài Gòn dạo này cuối tuần nào cũng mưa, cái tiết trời se lạnh như Hà nội những ngày đầu chớm đông, tự nhiên em nhớ những quán cà phê quen thuộc bên Hồ Gươm cổ kính và những câu chuyện còn dang dở.

Anh có còn nhớ những lần đi qua những góc phố con đường Hà nội em vẫn thường nói: “Sau này em sẽ mở một quán cà phê của riêng mình”. Một góc nhỏ vừa đủ để cảm thấy mình không cô độc trên cuộc đời dài rộng này, sẽ có những ô cửa nhỏ nhìn ra đường, những bức tranh nhỏ nhiều màu sắc, một vài chậu hoa nhỏ nghiêng mình trong nắng sớm, một chiếc cassette cổ để gợi nhớ chút xưa cũ đã qua bên cạnh những hũ café thơm ngon nhất thế gian.

Người ta vẫn tìm đến cà phê với những cảm xúc và trạng thái khác nhau. Có những người vì “nghiện”, có người vì thói quen, có người gọi đó là “thú vui” hay đơn giản yêu cái nồng nàn, kiêu hãnh nhưng đầy xúc cảm ấy chẳng vì lý do nào cả. Với em cà phê như một người tình với những cảm xúc lắng sâu. Nhâm nhi một tách cà phê nóng hổi thơm phức giữa mùa đông Hà Nội luôn là một trong những trải nghiệm thú vị nhất cuộc đời anh nhỉ? Khẽ chạm nhẹ những ngón tay đan vào cái ấm áp thân tình, như đang nhấm nháp “từng giọt thời gian” ngừng đọng, để những câu nói bông đùa nghệ sĩ một ngày nào đó cũng có thể trở thành thi ca: “Cà phê ngon dẫu uống một mình vẫn ngon”

Anh còn nhớ câu chuyện về hạt cà phê Arabica và Robusta không?

Arabica –cô gái đến từ miền ôn đới mát mẻ và Robusta – chàng trai đến từ miền nhiệt đới sương gió. Em thích cái cách người ta tạo sự khác biệt giữa Arabica và Robusta qua hương vị của nó giống như người nghệ nhân đang viết tiếp những câu chuyện tình bất tận giữa nàng Arabica và chàng Robusta vậy.

Arabica – có vị hơi chua thanh và hơi thơm nhẹ nhàng, duyên dáng và tinh tế như một cô nàng lúc mới yêu.

Robusta – có vị đắng đậm đà và rất nồng nàn. Mạnh mẽ và “chất lừ” như một chàng trai trưởng thành.

Sau khi nghe em kể, anh hỏi: “Em thấy mình giống Arabica hay Robusta”. Nhìn ly cà phê đang uống dở mỉm cười em nói: “Ngọt ngào như Arabica và hoang dã như Robusta”, . “Vậy gọi em là Arabusta nhé” anh cười trêu em.

Và kể từ đó, Arabusta trở thành một nhân vật có thật giữa vô vàn những câu chuyện của hai ta. Đôi khi em thấy cuộc sống trôi qua thật nhanh, người ta vẫn vội vã với những kế hoạch và tham vọng của riêng mình. Sài gòn của em lúc nào cũng nhộn nhịp và chẳng bao giờ cô đơn, những quán cà phê sang chảnh cho đến những xe bán cà phê ven đường. Em nhớ một Hà Nội nhỏ bé với những góc nhìn ngắm đường phố quen thuộc, nhớ một mùa đông đã qua và ly cà phê nhỏ bé bên người tình nghìn năm tuổi. Câu chuyện Arabica và Robusta ngày nào em để lại Hà Nội cùng anh, chỉ mang theo “chất Arabusta” cho những hành trình tiếp theo mà em lựa chọn. Sẽ vẫn ngọt ngào như Arabica và hoang dã như Robusta….Em là Arabusta!

Theo vinacafe